“Tao chỉ yêu vì tiền thôi, chứ có điên đâu mà cưới nó!”

 In Tình Yêu, giới tính

Thuỷ không hiểu sao Tú lại có thể bỏ cả cô người yêu hoa khôi để chạy theo cô. Giờ thì cô đã hiểu! Có điều sao mà sự thật lại cay đắng quá!

Hình ảnh: "Tao chỉ yêu vì tiền thôi, chứ có điên đâu mà cưới nó!" số 1Thủy đã từng hạnh phúc khi tấm chân tình của cô được Tú đáp lại. (Ảnh minh họa)

Thuỷ không hiểu Sao Tú lại có thể bỏ qua tất cả những cô gái xinh đẹp xung quanh, kể cả cô người yêu là hoa khôi của một trường Đại học danh tiếng để chạy theo cô, trong khi nhan sắc và tài năng của cô không bằng một nửa của cô ấy? Vì tình yêu ư? Ban đầu Thuỷ cũng ảo tưởng là như thế nhưng cuối cùng hoá ra lại không phải như vậy. Thuỷ đã yêu nhầm người! Nhưng cô hiểu ra điều ấy quá muộn màng. Quá cay đắng!

Thuỷ xuất thân trong một gia đình giàu có. Trong khi các bạn bè khác đang chật vật làm thêm kiếm từng đồng để lo toan cho từng bữa ăn, từng kì học phí nơi giảng đường thì cô chẳng phải lo gì hết. Nhờ gia đình, Thuỷ có thể đến trường với xe đẹp, quần áo hàng hiệu, điện thoại xịn. Cô chẳng bao giờ phải lo lắng bất kì điều gì kể cả học hành vì với cô lên giảng đường chỉ là “ngồi cho vui” để kiếm tấm bằng. Còn nghề nghiệp sau này chắc chắn cô sẽ về công ty của ba cô, bằng đẹp hay không đẹp cũng thế mà thôi.

Thuỷ không quá xinh đẹp, nhưng làn da trắng của cô, đôi chân dài của cô cũng thu hút biết bao vệ tinh xung quanh. Thế nhưng trái tim cô lại dành cho Tú, anh chàng sinh viên nghèo ở vùng than. Tú học cùng khoa với trên cô hai khoá. Anh chàng có giọng hát trầm ấm làm tan chảy trái tim của biết bao cô gái này khi ấy lại đang có một tình yêu đẹp với Chi – một bông hồng xinh đẹp, một hoa khôi tài sắc.

Thuỷ mặc kệ tất cả vẫn âm thầm yêu Tú nhưng anh chưa một lần biết đến sự tồn tại của Thuỷ dù cả hai người học cũng khoa với nhau. Thuỷ tự an ủi mình: Tình yêu không có lỗi, trái tim chẳng làm nên tội, rằng 30 đâu đã phải là tết. Biết đâu cơ hội sẽ đến với Thuỷ. Nên cô cứ hi vọng, hi vọng ngày nào đó tình yêu sẽ đến.

Và dường như ông trời cũng nghe được nỗi lòng của Thuỷ, ưu ái cho cô quá nhiều thứ kể cả tình yêu. Khoa mà Thuỷ đang theo học tổ chức trại hè, Thuỷ được phân công trang trí tấm phông của trại của Khoa cùng với Tú và hai người khác.

Sau trại hè đó, Thuỷ đã có được điều cô mơ ước bao lâu nay: Được đi uống cafe cùng Tú, được chàng tặng quà nhân ngày sinh nhật, và Tú còn nhiệt tình mời cô và đám bạn bè thân thiết của cả hai về thăm quê hương anh tận vùng đất mỏ xa xôi.

Hình ảnh: "Tao chỉ yêu vì tiền thôi, chứ có điên đâu mà cưới nó!" số 2Nhưng cuối cùng Thủy nhận ra Tú chỉ lợi dụng mình, anh không hề có tình cảm với cô. (Ảnh minh họa)

Sau 3 tháng tiếp xúc, Tú bỏ cô người yêu chạy theo Thuỷ. Thuỷ ngạc nhiên, hạnh phúc vỡ oà khi cuối cùng tấm chân tình của cô cũng được Tú biết đến và đáp lại.

Yêu Tú, Thuỷ không tiếc tiền chăm lo cho Tú từ khoản ăn mặc, tiền học phí và cả xe cộ lẫn tiêu xài hàng ngày của anh. Ai cũng nói, từ ngày yêu Thuỷ, Tú đẹp trai, phong độ hơn trước. Bạn thân của Thuỷ thì luôn cảnh báo rằng khéo Tú yêu Thuỷ chỉ vì cô mang mác tiểu thư giàu có mà thôi. Nhưng Thuỷ nào có tin điều đó! Cô vẫn nuôi trong mình hi vọng rằng cô là người đặc biệt, ở cô toát lên một sự thu hút rất kì lạ mà Tú lần đầu gặp đã thấy yêu, anh đã bỏ cả tình yêu 3 năm mà anh đã từng gắn bó để chạy theo cô, mong có được cô như những lời Tú hay thì thầm bên tai mỗi khi hai người ở gần nhau.

Thuỷ nhớ đến những giọt nước mắt của Chi, cô người yêu hoa khôi của Tú trước đây trong lần gặp Thuỷ, van xin Thuỷ hãy buông tha cho người yêu cô ấy. Thuỷ trợn tròn mắt lên đáp lại: “Nếu anh ấy thật sự yêu cô, thật sự mong về bên cô thì tôi đâu có cơ hội có xen vào. Cái này cô phải tự hỏi bản thân minh vì sao anh ấy bỏ cô chứ đừng đến tìm tôi van xin này nọ“. Khi ấy, Chi chỉ biết ra về trong nước mắt tức tưởi bỏ mặc Thuỷ với nụ cười mãm nguyện. Lúc ấy, cô thấy mình đang đứng trên địa vị của kẻ chiến thắng. Cô có cướp người yêu của Chi đâu, tự Tú nói yêu cô rồi tìm đến với cô cơ mà. Khi tốt nghiệp Đại học, Thuỷ chỉ còn đợi ngày Tú tìm được việc tử tế rồi sẽ đến nhà xin hỏi cưới cô như lời anh đã hứa.

Thế nhưng, Thuỷ chỉ được biết đến tình yêu “thật sự” của Tú dành cho cô trong một lần đón anh say mèm ở quán bar trở về. Một người bạn của anh gọi cô đến đưa Tú về nhà. Anh đang quậy ở quán bar, giờ thì quá chén không thể đứng dậy nổi. Bạn bè Tú nói anh đến quán bar uống rượu vì quá buồn!

Mặc gia đình ngăn cản, Thuỷ vẫn lao ra đường bắt taxi giữa đêm khuya, điều mà trước kia cô chưa từng làm. Bố cô thì khỏi phải nói tức giận “đùng đùng”, còn mẹ cô thì cố gắng ngăn cản Thuỷ đừng đi. Cô mặc kệ tất cả. Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ là làm sao có thể đưa Tú về nhà an toàn, mua cho anh món gì đó thật ngon để anh giải cơn say. Sáng mai cô sẽ hỏi Tú vì sao anh lại uống nhiều như thế, vì sao anh đi bar với bạn bè lại không đưa cô đi cùng. Anh có nỗi buồn gì mà không thể chia sẻ cùng cô? Thuỷ lo lắng đến mức suýt quên cả việc trả tiền taxi.

Bước chân vội vàng của Thuỷ như khựng lại khi vừa vào đến cửa quán, Thuỷ đã nghe những lời lè nhè của Tú đập thẳng vào tai cô: “Thuỷ à, tao chỉ yêu kiếm tiền thôi chứ có điên đâu mà cưới nó! Chẳng phải hoa khôi cũng chẳng phải xinh đẹp gì. Yêu nó đến chán, suốt ngày toàn thấy đi chơi, đi ăn, ngoài ra chẳng có trò gì hết. Lấy nó về, chắc mọi thứ còn tồi tệ hơn, nấu ăn thì tệ, hơi tí mè nheo, khóc lóc, giận dỗi đến là mệt. Nếu không phải vì tiền, tao đâu có rỗi hơi mà chạy theo nó. Yêu một thời gian, đợi đến khi công việc ổn định, không ‘kiếm trác’ được gì nữa thì tao lại bye bye luôn. Thế mà ông Giám đốc công ty tao vừa xin việc sáng nay lại bảo rằng không nhận tao bởi tao chưa có kinh nghiệm. Đúng là buồn! Tao chỉ muốn thật say để quên nỗi buồn, quên cả cái khuôn mặt đáng ghét của cái Thuỷ. Nó vẫn đang ảo tưởng rằng tao yêu nó mới chết chứ! Yêu đương gì đâu! Tất cả chỉ vì tiền thôi! Đời nó khốn nạn thế đấy!“. Nói xong, Tú bật cười tiếp tục nâng cốc rượu lên và uống tiếp. Vài người bạn Tú còn nói thêm: “Có gì phải buồn, nếu không kiếm được việc thì cứ bám lấy cái Thuỷ, đóng kịch ngọt ngào với em ấy thêm một thời gian nữa, moi thêm ít tiền nữa mà ăn tiêu. Nhà nó giàu thế thiều gì tiền…

Quá đau đớn, Thuỷ đến trước mặt Tú giằng lấy cốc rượu rồi hất thẳng cốc rượu vào mặt anh ta: “Khốn nạn! Loại đàn ông hèn, bám váy đàn bà như anh làm tôi thấy ghê tởm, anh không xứng đáng để tôi yêu. Tốt nhất là anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa“. Nói xong Thuỷ chạy ra ngoài trước sự ngơ ngác của mọi người xung quanh mặc những lời gọi với theo của đám bạn Tú ở đó. Có lẽ, Tú dường như vẫn chưa hết cơn say lè nhè nói với theo một vài câu gì đó mà Thuỷ không nghe rõ nữa.

Tai Thuỷ ù đi, Thuỷ cố gắng chạy thật nhanh. Càng chạy nước mắt Thuỷ càng rơi. Thuỷ không nhớ là mình đã chạy bao lâu, chạy bao xa nữa. Đến khi thật mỏi chân, Thuỷ dừng lại ở quán cóc ven đường. Cô thấy một gia đình bán hàng đêm bắt đầu dọn hàng ra về. Cuộc sống mưu sinh của họ thật vất vả. Giữa đêm khuya thế này nhưng vợ chồng họ cặm cụi bán hàng kiếm từng đồng bạc lẻ. Họ mưu sinh quá vất vả nhưng cuộc sống của họ hạnh phúc sao! Người chồng đang mang cho bà vợ ly nước trong khi người vợ đang cố gắng thu dọn nốt đống bát đĩa bẩn bày la liệt trên bàn. Nhìn họ, Thuỷ thấy ao ước.

Bao năm qua Thuỷ được ba mẹ cô lo cho mọi thứ. Cuộc sống cô đầy đủ, chả thiếu thứ gì chỉ trừ sự quan tâm. Ba Thuỷ rất bận vì công việc, vì những chuyến công tác nên ít khi về nhà. Còn mẹ Thuỷ cũng bận không kém. Mẹ cô bận đi spa, bận làm tóc… mà quên mất sự quan tâm dành cho Thuỷ.

Gặp Tú, Thuỷ tưởng mình có thể tìm thấy một mái ấm gia đình nhưng tất cả chỉ là sự giả dối. Thuỷ lại khóc… Từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ cô thấy đau như vậy! Cô chỉ là công cụ để người khác lợi dụng. Vì yêu anh ta, Thuỷ không tiếc tiền giúp anh ta. Nhưng Tú không hề biết rằng để có những khoản tiền ấy đưa cho Tú,  Thuỷ không ít lần phải nói dối bố mẹ. Thuỷ phải từ bỏ cả sở thích mua sắm mà cô yêu thích, từ bỏ những chiếc váy hàng hiệu chỉ vì Tú cần tiền thuốc thang cho cha mẹ anh ở quê, Tú cần tiền xin chỗ làm mới…Vậy mà…

Thuỷ nhớ đến những giọt nước mắt cầu xin của Chi. Hôm đó cô đã ảo tưởng mình là người chiến thắng nhưng hoá ra Chi mới là người hạnh phúc. Tú yêu Chi thật lòng còn anh ta chỉ đến với cô vì tiền. Những đồng tiền làm người ta tính toán từng chút một.

Thuỷ đưa tay xuống bụng nơi một mầm sống nhỏ đang hình thành mà Thuỷ chưa bao giờ nói với Tú điều đó. Còn kịp để cô quyết định lại cuộc đời không? Cô và con sẽ tiếp tục sống những tháng ngày hạnh phúc mà không cần có Tú, chàng người yêu đến với cô chỉ vì tiền của gia đình cô. Thuỷ vứt hẳn chiếc sim điện thoại đang rung lên bởi cuộc gọi của Tú ra khỏi máy. Cô bước đi và thầm nghĩ nếu Tú vẫn tiếp tục sống theo kiểu “đào mỏ” như thế thì trước sau gì anh cũng sẽ bị trả giá!

Theo Webphunu

Recent Posts
error: Content is protected !!
%d bloggers like this: